Daily Video

For Ads

Dành cho bạn trẻ | Giấc mơ của Sỹ Glosyan

(27/11/2013) Câu chuyện nghiệt ngã của giám đốc bán cà phê trên xe đạp dạo.



“Anh đừng cười em hoang tưởng nghen. Em lấy slogan của công ty là “khát vọng vươn xa”, em mơ có ngày mình là chủ của chuỗi sản phẩm mang thương hiệu Glosyan trên toàn cầu. Dù bây giờ khởi nghiệp bằng…cà phê dạo thì ... đã”. 

Mỗi lần nói chuyện với tôi, Sỹ luôn cười, bẽn lẽn như đang nửa muốn giấu một giấc mơ rất lớn nửa muốn thổ lộ tham vọng sau dáng điệu có vẻ hơi rụt rè. Ừ, chỉ mơ thôi mà, mắc mớ gì mà không dám tới.

Bị bắt chín chiếc xe từ đầu tháng, chẳng quen ai nên Sỹ đành lủi thủi với chiếc xe còn lại mà kiếm chén cơm. Mỗi đêm dong xe ra phố Tây, anh bạn giám đốc trẻ này cắt cử hai người em chạy về hai đầu canh công an phường. Loáng thấy bóng đồng phục, bỏ cả cà phê chưa tính tiền mà chạy.

“Những đêm bán trong chui nhủi như chuột, về lại nhà thuê tủi thân đến ứa nước mắt. Mấy em sinh viên cũng héo hon. Kham không nổi, em đành cho nghỉ, chờ đến cơ hội lấy xe ra rồi tính tiếp”. Sỹ phân trần.

Đặt câu hỏi với Sỹ về việc cán bộ phường Bến Thành nói nhóm Glosyan có giành khách mà đánh nhau. Sỹ nức nở nhắc lại ngày em trai mình bị người ta đánh đến nhập viện.

“Hè phố là nơi rất ít tình thương. Tụi em bán cho Tây, lẽ nào không ý thức được việc đánh nhau là không văn minh. Vì vậy nên nhường nhịn. Càng nhún nhường lại càng bị đánh đến cấp cứu”, Sỹ nói rồi kể lại thân phận cô lẻ nơi xứ người.

Em trai bị đánh chưa lâu thì công ty bị giam gần hết số xe, Sỹ đạp xe về nhà trong trạng thái mơ hồ. Sau đó thì lạc vào một tuyến đường ở quận 5. Nhìn lại thấy cuối chiều, và trước mặt là văn phòng luật sư M. Sỹ tạt vào ngỏ ý xin tư vấn để lấy xe đạp ra.

Luật sư M., trước đây nguyên là chánh văn phòng một huyện ở tỉnh. Anh hiểu những câu chuyện lấn chiếm lòng lề đường, văn minh đô thị. Nghe câu chuyện giám đốc sinh năm 1985, đáng tuổi con mình, đạp xe dạo đi bán cà phê, anh gọi nhà báo tìm hiểu.

Và câu chuyện bắt đầu với những lát cắt về giấc mơ dở dang việc học, và cả giấc mơ làm giàu bằng tuổi trẻ của mình.

“Hai triệu rưỡi tiền phạt cho một chiếc xe, em gần như bế tắc nếu phải kiếm một đống tiền đi đóng phạt chuộc xe. Mà khi đưa xe ra rồi, chắc gì không bị thu lại”. Sỹ trầm ngâm thở dài.

Vậy mà khi hỏi về tương lai, anh bạn trẻ này ngộ nghĩnh một điều là nói rất tự tin: “Em gái em học rất giỏi nên nếu cố gắng sẽ đậu trường y. Phần em thì ráng đưa thương hiệu Glosyan đến với người tiêu dùng ở phố Tây, nhắm tới khách hàng Malaysia, Singapore, Thái Lan… sang Việt Nam du lịch.


Mai mốt, khi có tiền, em đầu tư thành chuỗi quán Glosyan khắp nơi. Mỗi hình thức mua bán từ quán cố định hay bán lưu động đều có thị trường riêng. Em sẽ bao tiêu sản phẩm cà phê cho nông dân và chế biến luôn. Anh đừng cười em hoang tưởng, em chỉ đang mơ thôi. Em mơ có ngày Glosyan là thương hiệu toàn cầu. Chúng ta sẽ rất nghèo nếu không đủ giấc mơ, chỉ có điều giấc mơ và các nghị định xử phạt chưa gặp nhau”.

Ừ, mơ thôi mà, mắc mớ gì mà không mơ cho tới, phải không Sỹ Glosyan?

8H05 trân trọng chia sẻ bài viết của phóng viên Thanh Nhã trên tờ Một Thế Giới.


Posted by My Daily on 11:50 AM . Filed under . You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0

Tin mới

Đóng góp

Tin ảnh