40 chìa khóa mở cánh cửa sáng tạo (Phần 4)
(13/01/2014) Có thể, công việc của bạn chỉ có giá trị bằng một nửa hoặc bị triệt tiêu sau năm, mười năm nữa. Rất nhiều người lâm vào cảnh khốn khổ. Thế giới bên ngoài thật lạnh lẽo.
Qúy vị đang theo dõi tóm tắt cuốn sách 'Phớt lờ tất cả và bơ đi mà sống" - Hugh Macleod
Nội dung chính (Phần 4)
16. Điều quan trọng nhất một người sáng tạo có thể nắm bắt
thành thạo là xác định được nơi vạch ra đường chỉ đỏ phân chia giữa những gì
anh sẵn sàng thực hiện và những gì không
Đường chỉ đỏ sẽ phân định ranh giới cho sự tự chủ của bạn,
xác định lãnh địa sáng tạo của riêng bạn. Mỗi người đều có đường chỉ đỏ của
riêng mình. Mỗi người đều có riêng một lý thuyết tình và tiền. Khi ai đó “chịu
đau khổ vì nghệ thuật” tức họ không biết đường chỉ đỏ ấy nằm ở đâu. Đường chỉ
đỏ giúp ta thấy được ai là bạn bè chân chính của mình. Có người thấy dễ, có
người thấy khó. Đời thật chẳng công bằng gì cả!
17. Thế giới không ngừng thay đổi
Có thể, công việc của bạn chỉ có giá trị bằng một nửa hoặc
bị triệt tiêu sau năm, mười năm nữa. Rất nhiều người lâm vào cảnh khốn khổ. Thế
giới bên ngoài thật lạnh lẽo.
Chắc bạn nghĩ tài năng, sự cần cù, internet, công nghệ mới
sẽ cứu được mình? Không hề!
Dù xã hội mới có phát triển thế nào đi nữa, điều duy nhất mà
thực tế mới không thể tước đoạt được khỏi tay bạn chính là niềm tin. Những
người bạn tin tưởng và tin tưởng bạn sẽ giúp bạn có cơm ăn. Bạn cần phải sáng
tạo, vì cách làm cũ đã chết.
Tăng cường hơn nữa mối quan hệ với những người sáng tạo,
tránh xa bọn đần độn, kẻ cầu an.
18. Công trạng mua được. Đam mê thì không
Loài người sở hữu cái mà tôi gọi là “gene khó chịu” khiến
chúng ta hết sức bất mãn với vị thế của mình, dù vị thế đó có mỉm cười nhân hậu
với chúng ta đến đâu. Gene khó chịu khiến chúng ta sáng tạo ra nhiều thứ, cần
phải hiểu rằng nó chính là yếu tố nguyên sơ nhất. Mong muốn thay đổi thế giới
không phải là tiếng gọi cao quý, nó là tiếng gọi bản năng. Thật đáng buồn, bạn
đồng ý ngửa tay nhận tiền chỉ để ngồi yên trong cái hang góc - văn - phòng.
19. Tránh xa “đội quân bình nước”
“Đội quân Bình nước” là khái niệm chỉ cả lũ nhân viên sáng
tạo chúng tôi bị giám đốc sáng tạo vắt kiệt đến tận giọt sức cuối cùng, và đến
khi không còn gì nữa thì vứt bỏ không thương tiếc.
Tôi nói với bạn đồng nghiệp: “Tớ phải nghỉ việc thôi. Lý do
duy nhất họ muốn giữ tớ ở đây là vì tớ vẫn còn trẻ và chấp nhận lương thấp.
Nhưng khi một trong hai yếu tố đó không còn nữa thì tớ chỉ là đồ bị thịt mà
thôi”.
20. Hát bằng giọng của chính mình
Chẳng có ai thạo hết mọi nghề được cả. Các họa sĩ, doanh
nhân thành công đều tìm cách phá vỡ những hạn chế của bản thân, hướng lợi thế
vào những điểm yếu của mình. Đừng đổ lỗi, hãy ngậm miệng lại và bắt tay vào
việc, thời gian không chờ đợi ai cả.
21. Chọn phương tiện nào không quan trọng
Việc vẽ biếm họa của tôi là để có một cuộc sống bình thường,
một thú vui bên lề. Điều đó khác xa với những nghệ sĩ, hình thức nghệ thuật mà
họ chọn đã trở thành tôn giáo đối với họ. Rất nghiêm túc. Rất quan trọng. Nếu
bạn có tài năng đặc biệt thì nhu cầu theo đuổi tài năng đó trở nên quan trọng.
Một số bạn trẻ gắn bó với “nghệ thuật” của mình chỉ vì nó thú vị, gợi cảm, thời
thượng. Khi còn trẻ, bạn có thể bay bổng được, nhưng khi tuổi trẻ chưa kịp trôi
qua mà quỷ sứ đã đến đòi nợ rồi, thật sự rất đau lòng.
Hết Phần 4, mời quý vị theo dõi tiếp phần 5 vào 17h05 ngày mai 14/01/2014
Người tóm tắt: TRẦN PHÚ AN - NQVN


